六十吟

宋代 陆游
人生久矣无百年,六十七十已为寿。 嗟予忽忽蹈此境,衰发如蓬面枯瘦。 孤松摧折老涧壑,病马凄凉依栈豆。 尚无筹策活目前,岂有功名付身後。 壁疏风入灯焰摇,地炉火尽寒萧萧。 胸中白虹吐千丈,庭树叶空衣未纩。
rén shēng jiǔ bǎi nián   liù shí shí wéi shòu 寿  
jiē dǎo jìng   shuāi péng miàn shòu  
sōng cuī shé lǎo jiàn   bìng liáng zhàn dòu  
shàng chóu huó qián   yǒu gōng míng shēn hòu  
shū fēng dēng yàn yáo   huǒ jǐn hán xiāo xiāo  
xiōng zhōng bái hóng qiān zhàng   tíng shù kōng wèi kuàng