柳十首

唐代 李山甫
灞岸江头腊雪消,东风偷软入纤条。 春来不忍登楼望,万架金丝著地娇。 受尽风霜得到春,一条条是逐年新。 寻常送别无馀事,争忍攀将过与人。 长恨阳和也世情,把香和艳与红英。 家家只是栽桃李,独自无根到处生。 只为遮楼又拂桥,被人摧折好枝条。 假饶张绪如今在,须把风流暗里销。 弱带低垂可自由,傍他门户倚他楼。 金风不解相抬举,露压烟欺直到秋。 终日堂前学画眉,几人曾道胜花枝。 试看三月春残后,门外青阴是阿谁。 也曾飞絮谢家庭,从此风流别有名。 不是向人无用处,一枝愁杀别离情。 从来只是爱花人,杨柳何曾占得春。 多向客亭门外立,与他迎送往来尘。 强扶柔态酒难醒,殢著春风别有情。 公子王孙且相伴,与君俱得几时荣。 无赖秋风斗觉寒,万条烟草一时干。 游人若要春消息,直向江头腊后看。
àn jiāng tóu xuě xiāo   dōng fēng tōu ruǎn xiān tiáo
chūn lái rěn dēng lóu wàng   wàn jià jīn zhù jiāo
shòu jìn fēng shuāng dào chūn   tiáo tiáo shì zhú nián xīn
xún cháng sòng bié shì   zhēng rěn pān jiāng guò rén
cháng hèn yáng shì qíng   xiāng yàn hóng yīng
jiā jiā zhǐ shì zāi táo   gēn dào chù shēng
zhǐ wèi zhē lóu yòu qiáo   bèi rén cuī shé hǎo zhī tiáo
jiǎ ráo zhāng jīn zài   fēng liú àn xiāo
ruò dài chuí yóu   bàng mén lóu
jīn fēng jiě xiāng tái ju   yān zhí dào qiū
zhōng táng qián xué huà méi   rén céng dào shèng huā zhī
shì kàn sān yuè chūn cán hòu   mén wài qīng yīn shì ā shuí
zēng fēi xiè jiā tíng   cóng fēng liú bié yǒu míng
shì xiàng rén yòng chǔ   zhī chóu shā bié qíng
cóng lái zhǐ shì ài huā rén   yáng liǔ zēng zhàn chūn
duō xiàng tíng mén wài   yíng sòng wǎng lái chén
qiáng róu tài jiǔ nán xǐng   zhù chūn fēng bié yǒu qíng
gōng wáng sūn qiě xiāng bàn   jūn shí róng
lài qiū fēng dòu jué hán   wàn tiáo yān cǎo shí gàn
yóu rén ruò yào chūn xiāo xi   zhí xiàng jiāng tóu hòu kàn