柳梢青·子规啼月

宋代 蔡伸
子规啼月。幽衾梦断,销魂时节。枕上斑斑,枝头点点,染成清血。凄凉断雨残云,算此恨、文君更切。老去情怀,春来况味,那禁离别。
guī yuè yōu qīn mèng duàn   xiāo hún shí jié zhěn shàng bān bān   zhī tóu diǎn diǎn   rǎn chéng qīng xuè liáng duàn cán yún   suàn hèn wén jūn gèng qiè lǎo qíng huái 怀   chūn lái kuàng wèi   jìn bié