柳梢青·一夜凝寒

宋代 张俨
一夜凝寒,忽成琼树,换却繁华。 因甚春深,片红不到,绿水人家。 眼惊白昼天涯。空望断、尘香钿车。 独立回风,不阑惆怅,莫是梨花。
níng hán   chéng qióng shù   huàn què fán huá
yīn shén chūn shēn   piàn hóng dào   绿 shuǐ rén jiā
yǎn jīng bái zhòu tiān kōng wàng duàn chén xiāng diàn chē
huí fēng   lán chóu chàng   shì huā