柳梢青·兰亭丝竹

宋代 王庭珪
兰亭丝竹。高会群贤,其人如玉。曲水流觞,灯前细雨,檐花蔌蔌。舞雩初试春衣,听咏歌、童子五六。泽畔行吟,沙汀拾翠,满江新绿。
lán tíng zhú gāo huì qún xián   rén shuǐ liú shāng   dēng qián   yán huā chū shì chūn   tīng yǒng tóng liù pàn xíng yín   shā tīng shí cuì   mǎn jiāng xīn 绿