柳梢青·客里凄凉

宋代 赵功可
客里凄凉,桐花满地,杜宇深山。 幸自君来,谁教春去,剪剪轻寒。 愁怀无语相看。谩写人、徽弦自弹。 小院黄昏,前村风雨,莫倚阑干。
liáng   tóng huā mǎn   shēn shān
xìng jūn lái   shuí jiào chūn   jiǎn jiǎn qīng hán
chóu huái 怀 xiāng kàn mán xiě rén huī xián dàn
xiǎo yuàn huáng hūn   qián cūn fēng   lán gān