柳梢青·金蕊飘残

宋代 杨冠卿
金蕊飘残。江城秋晚,月冷霜寒。一种幽芳,雕冰镂玉,舞凤翔鸾。悠然静对南山。笑琼沼、鸳飞翠澜。小玉惊呼,太真娇困,俯槛慵看。
jīn ruǐ piāo cán jiāng chéng qiū wǎn   yuè lěng shuāng hán zhǒng yōu fāng   diāo bīng lòu   fèng xiáng luán yōu rán jìng duì nán shān xiào qióng zhǎo yuān fēi cuì lán xiǎo jīng   tài zhēn jiāo kùn   kǎn yōng kàn