柳梢青·断梦游轮

宋代 吴文英
断梦游轮。孤山路杳,越树阴新。流水凝酥,征衫沾泪,都是离痕。玉屏风冷愁人。醉烂漫、梅花翠云。傍夜船回,惜春门掩,一镜香尘。
duàn mèng yóu lún shān yǎo   yuè shù yīn xīn liú shuǐ níng   zhēng shān zhān lèi   dōu shì hén píng fēng lěng chóu rén zuì làn màn méi huā cuì yún bàng chuán huí   chūn mén yǎn   jìng xiāng chén