柳梢青

宋代 周密
藏双清图,奇悟入神,绝去笔墨畦径。卷尾补之自书柳梢青四词,辞语清丽,翰札遒劲,欣然有契于心。余因戏云:不知点胸老、放鹤翁同生一时,其清风雅韵,优劣当何如哉。翁噱曰:我知画而已,安与许事,君其问诸水滨。因次韵载名于后,庶异时开卷索笑,不为生客云。 约略春痕。吹香新句,照影清尊。洗尽时妆,效颦西子,不负东昏。 金沙旧事休论。尽消得、东风返魂。一段真清,风前孤驿,雪后前村。
cáng shuāng qīng   shén   jué jìng juǎn wěi zhī shū liǔ shāo qīng   qīng   hàn zhá qiú jìng   xīn rán yǒu xīn yīn yún   zhī diǎn xiōng lǎo fàng wēng tóng shēng shí   qīng fēng yùn   yōu liè dāng zāi wēng jué yuē   zhī huà ér   ān shì   jūn wèn zhū shuǐ bīn yīn yùn zài míng hòu   shù shí kāi juàn suǒ xiào   wéi shēng yún
yuē lüè chūn hén chuī xiāng xīn   zhào yǐng qīng zūn jǐn shí zhuāng   xiào pín 西   dōng hūn
jīn shā jiù shì xiū lùn jǐn xiāo de dōng fēng fǎn hún duàn zhēn qīng   fēng qián 驿   xuě hòu qián cūn