柳梢青

宋代 吴潜
断续残虹,翩飞去鸟,别岸孤村。傍水楼台,满城钟鼓,又是黄昏。 悠悠岁月如奔。正目断、边尘塞云。两鬓秋风,百年人事,无限消魂。
duàn cán hóng   piān fēi niǎo   bié àn cūn bàng shuǐ lóu tái   mǎn chéng zhōng   yòu shì huáng hūn
yōu yōu suì yuè bēn zhèng duàn biān chén sāi yún liǎng bìn qiū fēng   bǎi nián rén shì   xiàn xiāo hún