柳梢青

宋代 郭应祥
薄晚才晴。相邀移席,待月中庭。环坐斯须,屋出高处,忽吐微明。 云收雨止风停。人世有、琼楼玉京。一任星移,从教斗转,且缓飞觥。
báo wǎn cái qíng xiāng yāo   dài yuè zhōng tíng huán zuò   chū gāo chù   wēi míng
yún shōu zhǐ fēng tíng rén shì yǒu qióng lóu jīng rèn xīng   cóng jiào dǒu zhuǎn   qiě huǎn fēi gōng