柳梢青

宋代 杨无咎
目断南枝。几回吟绕,长怨开迟。雨浥风欺,雪侵霜妒,却恨离披。 欲调商鼎如期。可奈向、骚人自悲。赖有毫端,幻成冰彩,长似芳时。范端伯要余画梅四枝:一未开、一欲开、一盛开、一将残,仍各赋词一首。画可信笔,词难命意,却之不从,勉徇其请。予旧有柳梢青十首,亦因梅所作,今再用此声调,盖近时喜唱此曲故也。端伯奕世勋臣之家,了无膏梁气味,而胸次洒落,笔端敏捷,观其好尚如许,不问可知其人也。要须亦作四篇,共夸此画,庶几衰朽之人,托以俱不泯耳。乾道元年七夕前一日癸丑,丁丑人扬无咎补之书于豫章武宁僧舍。
duàn nán zhī huí yín rào   zhǎng yuàn kāi chí fēng   xuě qīn shuāng   què hèn
diào shāng dǐng nài xiàng sāo rén bēi lài yǒu háo duān   huàn chéng bīng cǎi   zhǎng shì fāng shí fàn duān yào huà méi zhī   wèi kāi kāi shèng kāi jiāng cán   réng shǒu huà xìn   nán mìng   què zhī cóng   miǎn xùn qǐng jiù yǒu liǔ shāo qīng shí shǒu   yīn méi suǒ zuò   jīn zài yòng shēng diào   gài jìn shí chàng duān shì xūn chén zhī jiā   liǎo gāo liáng wèi   ér xiōng luò   duān mǐn jié   guān hào shàng   wèn zhī rén yào zuò piān   gòng kuā huà   shù shuāi xiǔ zhī rén   tuō mǐn ěr qián dào yuán nián qián guǐ chǒu   dīng chǒu rén yáng jiù zhī shū zhāng níng sēng shè