柳梢青

宋代 杨无咎
粉墙斜搭。被伊勾引,不忘时霎。一夜幽香,恼人无寐,可堪开币。 晓来起看芳丛,只怕里、危梢欲压。折向胆瓶,移归芸阁,休薰金鸭。
fěn qiáng xié bèi gōu yǐn   wàng shí shà yōu xiāng   nǎo rén mèi   kān kāi
xiǎo lái kàn fāng cóng   zhǐ wēi shāo zhé xiàng dǎn píng   guī yún   xiū xūn jīn