柳梢青

宋代 杨无咎
日转墙东。几枝寒影,一点香风。清不成眠,醉凭诗兴,起绕珍丛。 平生只个情钟。渐老矣、无愁可供。最是难忘,倚楼人在,横笛声中。
zhuǎn qiáng dōng zhī hán yǐng   diǎn xiāng fēng qīng chéng mián   zuì píng shī xìng   rào zhēn cóng
píng shēng zhī qíng zhōng jiàn lǎo chóu gōng zuì shì nán wàng   lóu rén zài   héng shēng zhōng