流觞亭并次韵二首

宋代 秦观
缥缈云峦欲尽头,洒然华构引飞流。 朱盘潋灩开冰监,碧甃萦纡走玉虯。 毛骨渐惊超浊界,风烟骤觉变清秋。 更怜白足如霜句,可羡溪边六逸游。
piāo miǎo yún luán jìn tóu   rán huá gòu yǐn fēi liú
zhū pán liàn yàn kāi bīng jiān   zhòu yíng zǒu qiú
máo jiàn jīng chāo zhuó jiè   fēng yān zhòu jué biàn qīng qiū
gèng lián bái shuāng   xiàn biān liù yóu