刘孺人挽诗

宋代 叶适
嗃嗃当年女手缝,一家从此更雍雍。 性安於善行无迹,儿自为铭笔有踪。 闻说湖清见龙首,还疑墓长羃云峰。 哀情变化何级极,留泽凌霄绛绕松。
dāng nián shǒu féng   jiā cóng gèng yōng yōng  
xìng ān shàn xíng   ér wèi míng yǒu zōng  
wén shuō qīng jiàn lóng shǒu   hái zhǎng yún fēng  
āi qíng biàn huà   liú líng xiāo jiàng rào sōng