六盘山诗

清代 梁联馨
绕径寒云拂步生,巑岏青嶂压孤城。 东连华岳三峰小,北拥萧关大漠平。 山外烟霞闲隐见,世间尘土自虚盈。 劳人至此深惆怅,樵唱悠悠何处声。
rào jìng hán yún shēng   cuán wán qīng zhàng chéng
dōng lián huá yuè sān fēng xiǎo   běi yōng xiāo guān píng
shān wài yān xiá xián yǐn jiàn   shì jiān chén yíng
láo rén zhì shēn chóu chàng   qiáo chàng yōu yōu chǔ shēng

注释

这首诗选自《民国重修隆德县志》。
巑岏:山高锐峻大貌。
华岳:陕西华山。三峰:指华山的芙蓉、明星、玉女三峰。
萧关:汉代关名,在今固原市东南。
虚盈:空与满。
劳人:劳苦的人;忧伤的人。《诗·小雅·巷伯》:“骄人好好,劳人草草。”
樵唱:打柴人唱的歌,又名《太平樵唱》,词集名。