留墓松

宋代 卫宗武
青青冢上木,夭矫摩太虚。 日夜之所息,雨露这所濡。 其来至高曾,溪啻五世储。 伟哉廊庙材,而受斤斧屠。 其间钟异质,形气与众殊。 小者近十围,大者百尺躯。 九苞凤可巢,千载苓可耡。 难以刀锯加,俾与玉石俱。 留为龙鸾种,要产驹与雏。 咨汝二十二,结交犹朋徒。 共期松乔寿,以卫龙虎区。 子孙其保之,慎勿使翦除。 毋俲发冢儒,假辞取珠襦。 群柏既就歼,所存能几余。 时哉能得已,涕泣而长吁。
qīng qīng zhǒng shàng   yāo jiǎo tài  
zhī suǒ   zhè suǒ  
lái zhì gāo céng   chì shì chǔ  
wěi zāi láng miào cái   ér shòu jīn  
jiān zhōng zhì   xíng zhòng shū  
xiǎo zhě jìn shí wéi   zhě bǎi chǐ  
jiǔ bāo fèng cháo   qiān zǎi líng chú  
nán dāo jiā   shí  
liú wèi lóng luán zhǒng   yào chǎn chú  
èr shí èr   jié jiāo yóu péng  
gòng sōng qiáo shòu 寿   wèi lóng  
sūn bǎo zhī   shèn shǐ 使 jiǎn chú  
xiào zhǒng   jiǎ zhū  
qún bǎi jiù jiān   suǒ cún néng  
shí zāi néng de   ér cháng