六么令·露蛩初响

宋代 吴文英
露蛩初响,机杼还催织。婺星为情慵懒,伫立明河侧。不见津头艇子,望绝南飞翼。云梁千尺。尘缘一点,回首西风又陈迹。那知天上计拙,乞巧楼南北。瓜果几度凄凉,寂寞罗池客。人事回廊缥缈,谁见金钗擘。今夕何夕。杯残月堕,但耿银河漫天碧。
qióng chū xiǎng   zhù hái cuī zhī xīng wéi qíng yōng lǎn   zhù míng jiàn jīn tóu tǐng   wàng jué nán fēi yún liáng qiān chǐ chén yuán diǎn   huí shǒu 西 fēng yòu chén zhī tiān shàng zhuō   qiǎo lóu nán běi guā guǒ liáng   luó chí rén shì huí láng piāo miǎo   shuí jiàn jīn chāi bāi jīn bēi cán yuè duò   dàn gěng yín màn tiān