六么令 法性

宋代 丘处机
浑沦朴散,天地始玄黄。乌飞兔走渐生,群物类开张。一点如如至性,扑入臭皮囊。游魂失道,随波逐浪,万年千载不还乡。错了鸿ㄨ体段,憎爱日相望。却认父母形骸。做我好容光。劫劫轮回贩骨,受尽苦和殃。何人闻早,寻他归路,莹然恢廓旧嘉祥。
hún lún piáo sàn   tiān shǐ xuán huáng fēi zǒu jiàn shēng   qún lèi kāi zhāng diǎn zhì xìng   chòu náng yóu hún shī dào   suí zhú làng   wàn nián qiān zǎi huán xiāng cuò le hóng 鸿   duàn   zēng ài xiāng wàng què rèn xíng hái zuò hǎo róng guāng jié jié lún huí fàn   shòu jìn yāng rén wén zǎo   xún guī   yíng rán huī kuò jiù jiā xiáng