六么令 冬夜

明代 俞彦
丽谯初永,良夜寂无哗。帘栊逗来寒信,绛蜡有微葩。 应是流澌渐合,霜意满蒹葭。此际堪嗟。空庭月冷,瘦着南枝一树花。 不甘萧瑟,强搀和、一半清佳。无奈被余香灺,梦不到天涯。 暗想当年此夜,沉醉在他家。几许韶华。都随流水,且听城头咽暮笳。
qiáo chū yǒng   liáng huá lián lóng dòu lái hán xìn   jiàng yǒu wēi
yìng shì liú jiàn   shuāng mǎn jiān jiā kān jiē kōng tíng yuè lěng   shòu zhe nán zhī shù huā
gān xiāo   qiáng chān huo bàn qīng jiā nài bèi xiāng xiè   mèng dào tiān
àn xiǎng dāng nián   chén zuì zài jiā sháo huá dōu suí liú shuǐ   qiě tīng chéng tóu yàn jiā