六么令

清代 吴灏
微风疏雨,雨湿花坭滑。紫荆落红铺地,花媚红双颊。 怊怅恼人秋意,黯尽芳丛叶。游蜂残蝶。晚云烟树,背衬斜阳如贴。 墙里酴醾院宇,几曾识得。今天蓦地两情抛撇。弹指秋光过半,又重九时节。 霜华堆雪。夜莺绕舍,更悄帘垂半边月。
wēi fēng shū   shī 湿 huā huá jīng luò hóng   huā mèi hóng shuāng jiá
chāo chàng nǎo rén qiū   àn jǐn fāng cóng yóu fēng cán dié wǎn yún yān shù   bèi chèn xié yáng tiē
qiáng yuàn   zēng shí de jīn tiān liǎng qíng pāo piě tán zhǐ qiū guāng guò bàn   yòu chóng jiǔ shí jié
shuāng huá duī xuě yīng rào shě   gèng qiāo lián chuí bàn biān yuè