六么令

宋代 方千里
照人明艳,肌雪消繁燠。娇云慢垂柔领,绀发浓于沐。微晕红潮一线,拂拂桃_熟。群芳难逐。天香国艳,试比春兰共秋菊。 当时相见恨晚,彼此萦心目。别后空忆仙姿,路隔吹箫玉。何处栏干十二,缥缈阳台曲。佳期重卜。都将离恨,拚与尊前细留嘱。
zhào rén míng yàn   xuě xiāo fán jiāo yún màn chuí róu lǐng   gàn nóng wēi yùn hóng cháo xiàn 线   táo   _ shú qún fāng nán zhú tiān xiāng guó yàn   shì chūn lán gòng qiū
dāng shí xiāng jiàn hèn wǎn   yíng xīn bié hòu kōng xiān 姿   chuī xiāo chǔ lán gān shí èr   piāo miǎo yáng tái jiā zhòng bo dōu jiāng hèn   pàn zūn qián liú zhǔ