六么令

宋代 蔡伸
梅英飘雪,弱柳弄新绿。冷冷画桥流水,风静波如縠。长记扁舟共载,偶近旗亭宿。渺云横玉。鸳鸯枕上,听彻新翻数般曲。 此际魂清梦冷,绣被香芬馥。因念多感情怀,触处伤心目。自是今宵独寐,怎不添愁蹙。如今心足。风前月下,赖有斯人慰幽独。
méi yīng piāo xuě   ruò liǔ nòng xīn 绿 lěng lěng huà qiáo liú shuǐ   fēng jìng zhǎng piān zhōu gòng zài   ǒu jìn tíng 宿 miǎo yún héng yuān yāng zhěn shàng   tīng chè xīn fān shù bān
hún qīng mèng lěng   xiù bèi xiāng fēn yīn niàn duō gǎn qíng huái 怀   chù chù shāng xīn shì jīn xiāo mèi   zěn tiān chóu jīn xīn fēng qián yuè xià   lài yǒu rén wèi yōu