六么令

宋代 晏几道
日高春睡,唤起懒装束。年年落花时候,惯得娇眠足。学唱宫梅便好,更暖银笙逐。黛蛾低绿。堪教人恨,却似江南旧时曲。 常记东楼夜雪,翠幕遮红烛。还是芳酒杯中,一醉光阴促。曾笑阳台梦短,无计怜香玉。此欢难续。乞求歌罢,借取归云画堂宿。
gāo chūn shuì   huàn lǎn zhuāng shù nián nián luò huā shí hou   guàn jiāo mián xué chàng gōng méi biàn 便 hǎo   gèng nuǎn yín shēng zhú dài é 绿 kān jiào rén hèn   què shì jiāng nán jiù shí
cháng dōng lóu xuě   cuì zhē hóng zhú hái shì fāng jiǔ bēi zhōng   zuì guāng yīn céng xiào yáng tái mèng duǎn   lián xiāng huān nán qiú   jiè guī yún huà táng 宿