留客住 鹧鸪

清代 曹贞吉
瘴云苦。遍五溪、沙明水碧,声声不断,只劝行人休去。 行人今古如织,正复何事,关卿频寄语。空祠废驿,便征衫湿尽,马蹄难驻。 风更雨。一发中原,杳无望处。万里炎荒,遮莫摧残毛羽。 记否越王春殿,宫女如花,秪今惟剩汝。子规声续,想江深月黑,低头臣甫。
zhàng yún biàn shā míng shuǐ   shēng shēng duàn   zhǐ quàn xíng rén xiū
xíng rén jīn zhī   zhèng shì   guān qīng pín kōng fèi 驿   biàn 便 zhēng shān shī 湿 jǐn   nán zhù
fēng gèng zhōng yuán   yǎo wàng chù wàn yán huāng   zhē cuī cán máo
fǒu yuè wáng chūn diàn 殿   gōng huā   zhī jīn wéi shèng guī shēng   xiǎng jiāng shēn yuè hēi   tóu chén