留客住

清代 蒋士铨
最凄楚。是小楼,者般孤另,者般萧瑟,又是者般风雨。 一时愁绪如织,穿入海角,天涯情一缕。平生知己,算今年今夜,几人孤处。 谁共语。铁马含风,瓦灯摇影。作弄秋声,那不消魂如许。 太息轻裘公子,绿鬓仙郎,去留难自主。者般时候,想有人、从此者般怀汝。
zuì chǔ shì xiǎo lóu   zhě bān lìng   zhě bān xiāo   yòu shì zhě bān fēng
shí chóu zhī   chuān 穿 hǎi jiǎo   tiān qíng píng shēng zhī   suàn jīn nián jīn   rén chù
shuí gòng tiě hán fēng   dēng yáo yǐng zuō nòng qiū shēng   xiāo hún
tài qīng qiú gōng   绿 bìn xiān láng   liú nàn zhǔ zhě bān shí hou   xiǎng yǒu rén cóng zhě bān huái 怀