六客诗 其四

元代 杨维桢
有客有客来文山,如金如铁坚非顽。文山颓,不可攀,留尔亦足消群奸。 静以安,方以直;带苍玉,佩文石,文星灿然守玄默。
yǒu yǒu lái wén shān   jīn tiě jiān fēi wán wén shān tuí   pān liú   ěr xiāo qún jiān    
jìng ān   fāng zhí   dài cāng   pèi wén shí   wén xīng càn rán shǒu xuán