六客诗 其六

元代 杨维桢
有客有客来滈池,皤然其腹蠢以痴。曾太古,春风知,至今面肉凝如脂。 祖龙朽腐不足奇,和风自活千年枝。
yǒu yǒu lái hào chí   rán chǔn chī céng tài chūn   fēng zhī zhì   jīn miàn ròu níng zhī    
lóng xiǔ   fēng huó qiān nián zhī