刘克柔迎养二亲乞诗为寿以人生七十古来稀七字为韵

明代 边贡
人生有良愿,莫如翁姥健。生儿无令名,虽寿安足荣。 七岁燕山道,重来见秋草。十月到官衙,蟹肥霜菊华。 古称远游苦,今知远游乐。来去何翩翩,云中度双鹤。 稀年具庆稀,勿轻莱子衣。
rén shēng yǒu liáng yuàn   wēng lǎo jiàn shēng ér lìng míng suī   shòu ān 寿 róng    
suì yān shān dào   chóng lái jiàn qiū cǎo shí yuè dào guān xiè   féi shuāng huá    
chēng yuǎn yóu   jīn zhī yuǎn yóu lái piān piān yún   zhōng shuāng    
nián qìng   qīng lái