刘君以地里之学各邂逅相遇求诗为别因赋长句

宋代 李之仪
久闻秘术独超群,肯向青囊学景纯。解使山川如在掌,须知祸福不由人。 论功合附天仙籍,底事犹随客路尘。满眼峰峦应有待,何妨裁剪出精神。
jiǔ wén shù chāo qún   kěn xiàng qīng náng xué jǐng chún jiě shǐ 使 shān chuān zài zhǎng   zhī huò yóu rén
lùn gōng tiān xiān   shì yóu suí chén mǎn yǎn fēng luán yīng yǒu dài   fáng cái jiǎn chū jīng shén