留寄黄檗山妙湛禅师

宋代 张元干
晨发芗城越数峰,我来师出失从容。 白云遮日蔽秋寺,青嶂闻猿惊暮钟。 世乱可无闲地隐,山深偏觉老僧慵。 他年芋火谈空夜,雪屋松窗约过冬。
chén xiāng chéng yuè shù fēng   lái shī chū shī cóng róng
bái yún zhē qiū   qīng zhàng wén yuán jīng zhōng
shì luàn xián yǐn   shān shēn piān jué lǎo sēng yōng
nián huǒ tán kōng   xuě sōng chuāng yuē guò dōng