刘黄头行

清代 邓廷桢
堂封马鬣何年毁,平楚苍凉暮烟起。野人斸地闻登登,片石规方土花紫。 谁与斸者刘黄头,一丁不识锄不休。村学蒙师辨点画,拂拭谛视文钩辀。 最后分明字十二,千三百年乃出地。大书深刻黄头名,拍手哗然称怪事。 太守嗜古兼嗜奇,闻之亟令施毡椎。文体犹余六朝习,书法秀整真唐碑。 长沙后人有淑媛,冰雪空闺泪如霰。半世枯骸托外家,一抔浅土辞乡县。 作志先计发冢年,数虽小误名则传。何物黄头细民耳,应谶乃在千秋前。 我云此事安足怪,傅会神奇毋乃太。才人作意夸精能,造物无端弄狡狯。 冰泮滹沱石墨新,人间知有贾夫人。他年集古重编录,更与黄头记夙因。
táng fēng liè nián huǐ   píng chǔ cāng liáng yān rén zhǔ wén dēng dēng   piàn shí guī fāng huā
shuí zhǔ zhě liú huáng tóu   dīng shí chú xiū cūn xué méng shī biàn diǎn huà   shì shì wén gōu zhōu
zuì hòu fēn míng shí èr   qiān sān bǎi nián nǎi chū shū shēn huáng tóu míng   pāi shǒu huá rán chēng guài shì
tài shǒu shì jiān shì   wén zhī lìng shī zhān chuí wén yóu liù cháo   shū xiù zhěng zhēn táng bēi
cháng shā hòu rén yǒu shū yuàn   bīng xuě kōng guī lèi xiàn bàn shì hái tuō wài jiā   póu qiǎn xiāng xiàn
zuò zhì xiān zhǒng nián   shù suī xiǎo míng chuán huáng tóu mín ěr   yìng chèn nǎi zài qiān qiū qián
yún shì ān guài   huì shén nǎi tài cái rén zuò kuā jīng néng   zào duān nòng jiǎo kuài
bīng pàn tuó shí xīn   rén jiān zhī yǒu jiǎ rén nián chóng biān   gèng huáng tóu yīn