留花门

唐代 杜甫
北门天骄子,饱肉气勇决。高秋马肥健,挟矢射汉月。 自古以为患,诗人厌薄伐。修德使其来,羁縻固不绝。 胡为倾国至,出入暗金阙。中原有驱除,隐忍用此物。 公主歌黄鹄,君王指白日。连云屯左辅,百里见积雪。 长戟鸟休飞,哀笳曙幽咽。田家最恐惧,麦倒桑枝折。 沙苑临清渭,泉香草丰洁。渡河不用船,千骑常撇烈。 胡尘逾太行,杂种抵京室。花门既须留,原野转萧瑟。
běi mén tiān jiāo zi   bǎo ròu yǒng jué gāo qiū féi jiàn   xié shǐ shè hàn yuè
wéi huàn   shī rén yàn xiū shǐ 使 lái   jué
wéi qīng guó zhì   chū àn jīn què zhōng yuán yǒu chú   yǐn rěn yòng
gōng zhǔ huáng   jūn wáng zhǐ bái lián yún tún zuǒ   bǎi jiàn xuě
cháng niǎo xiū fēi   āi jiā shǔ yōu tián jiā zuì kǒng   mài dào sāng zhī zhé
shā yuàn lín qīng wèi   quán xiāng cǎo fēng jié yòng chuán   qiān cháng piē liè
chén tài xíng   zhǒng jīng shì huā mén liú   yuán zhuǎn xiāo