六歌

宋代 文天祥
有妻有妻出糟糠,自少结发不下堂。 乱离中道逢虎狼,凤飞翩翩失其凰。 将雏一二去何方,岂料国破家亦亡,不忍舍君罗襦裳。 天长地久终茫茫,牛女夜夜遥相望。 呜呼一歌兮歌正长,悲风北来起徬徨。 有妹有妹家流离,良人去后携诸儿。 北风吹沙塞草凄,穷猿惨淡将安归。 去年哭母南海湄,三男一女同嘘欷,惟汝不在割我肌。 汝家零落母不知,母知岂有暝目时。 呜呼再歌兮歌孔悲,鹡鴒在原我何为。 有女有女婉清扬,大者学帖临钟王,小者读字声琅琅。 朔风吹衣白日黄,一双白璧委道傍。 雁儿啄啄秋无粱,随母北首谁人将。 呜呼三歌兮歌愈伤,非为儿女泪淋浪。
yǒu yǒu chū zāo kāng   shǎo jié xià táng
luàn zhōng dào féng láng   fèng fēi piān piān shī huáng
jiāng chú èr fāng   liào guó jiā wáng   rěn shě jūn luó shang
tiān cháng jiǔ zhōng máng máng   niú yáo xiāng wàng
zhèng cháng   bēi fēng běi lái páng huáng
yǒu mèi yǒu mèi jiā liú   liáng rén hòu xié zhū ér
běi fēng chuī shā sāi cǎo   qióng yuán cǎn dàn jiāng ān guī
nián nán hǎi méi   sān nán tóng   wéi zài
jiā líng luò zhī   zhī yǒu míng shí
zài kǒng bēi   líng zài yuán wéi
yǒu yǒu wǎn qīng yáng   zhě xué tiē lín zhōng wáng   xiǎo zhě shēng láng láng
shuò fēng chuī bái huáng   shuāng bái wěi dào bàng
yàn ér zhuó zhuó qiū liáng   suí běi shǒu shuí rén jiāng
sān shāng   fēi wéi ér lèi lín làng