刘道祖江程万丘顺甫讲易孟子拾其意为二十韵

宋代 刘子翚
吾初读七篇,未领跃如义。 晚而窥大易,稍解寂然意。 乃知平放著,的的目前事。 尽心则无余,穷神忽超诣。 以斯印群书,拈出句句是。 君臣父子间,运量周旋际。 体之则光明,杂物了无累。 伟哉此陈编,孔孟心所寄。 有如撞洪钟,合响入迢递。 言高听者聩,不绝仅如缀。 幸北良友集,一发万古祠。 真长富辞原,百折无留势。 文通秉文均,裁度取中制。 宛丘坐忘言,袖手岂深闭。 鄙怀顿为空,快若扫长篲。 旁观二三子,耳剽咸愕眙。 诱之循循然,活处鱍鱍地。 气质虽有拘,学问欲如蜕。 时乎不再来,过此恐少味。 大书鑱坐隅,以起衰惰气。
chū piān   wèi lǐng yuè  
wǎn ér kuī   shāo jiě rán  
nǎi zhī píng fàng zhù   qián shì  
jìn xīn   qióng shén chāo  
yìn qún shū   niān chū shì  
jūn chén jiān   yùn liàng zhōu xuán  
zhī guāng míng   liǎo lèi  
wěi zāi chén biān   kǒng mèng xīn suǒ  
yǒu zhuàng hóng zhōng   xiǎng tiáo  
yán gāo tīng zhě kuì   jué jǐn zhuì  
xìng běi liáng yǒu   wàn  
zhēn zhǎng yuán   bǎi zhé liú shì  
wén tōng bǐng wén jūn   cái duó zhōng zhì  
wǎn qiū zuò wàng yán   xiù shǒu shēn  
huái 怀 dùn wèi kōng   kuài ruò sǎo zhǎng huì  
páng guān èr sān   ěr piāo xián è  
yòu zhī xún xún rán   huó chù  
zhì suī yǒu   xué wèn tuì  
shí zài lái   guò kǒng shǎo wèi  
shū chán zuò   shuāi duò