留春令

宋代 李之仪
梦断难寻,酒醒犹困,那堪春暮。香阁深沈,红窗翠暗,莫羡颠狂絮。 绿满当时携手路,懒见同欢处。何时却得,低帏昵枕,尽诉情千缕。
mèng duàn nán xún   jiǔ xǐng yóu kùn   kān chūn xiāng shēn shěn   hóng chuāng cuì àn   xiàn diān kuáng
绿 mǎn dāng shí xié shǒu   lǎn jiàn tóng huān chù shí què   wéi zhěn   jǐn qíng qiān