六丑·自清明过了

宋代 陈允平
自清明过了,渐柳底、莺梭慵掷。万红御风,飘飘如附翼。锦绣陈迹。障地香尘暗,乱蜂似雨,漫冶游南国。兰襟缥缈辞湘泽。马迹郊原,燕泥巷陌。伤春为花深惜。叹芳菲薄幸,容易疏隔。 庭闲人寂。空余芳草碧。梦里惊春去,如瞬息。长安市上狂客。为桃源解佩,醉浓欢极。无心整、雾襟烟帻。惊回处,断雨残云倦倚,画阑干侧。相思恨、暗度流夕。更杜鹃、院落黄昏近,谁禁受得。
qīng míng guò le   jiàn liǔ yīng suō yōng zhì wàn hóng fēng   piāo piāo jǐn xiù chén zhàng xiāng chén àn   luàn fēng shì   màn yóu nán guó lán jīn piāo miǎo xiāng jiāo yuán   yàn xiàng shāng chūn wèi huā shēn tàn fāng fěi xìng   róng shū
tíng xián rén kòng fāng cǎo mèng jīng chūn   shùn cháng ān shì shàng kuáng wèi táo yuán jiě pèi   zuì nóng huān xīn zhěng jīn yān jīng huí chù   duàn cán yún juàn   huà lán gān xiāng hèn àn liú gèng juān yuàn luò huáng hūn jìn   shuí jīn shòu