六丑 题《荷花图》

近现代 顾敏燕
叹丹青笔妙,滴露处、云裳凝碧。采芳泽畔,盈盈亲手摘,一朵倾国。 雨细擎春盖,如烟如梦,惹相思堆积。蓬山有路殷勤觅,味取三秋,丝成千尺。 幽情可消魂魄。问芳心几许?怕是无极。 澄湖清寂,纵风斜雨急,不减芳菲质。香远逸,扶摇万里云翮,正东南风劲,九霄轻入。 人间恨、光阴虚掷。从此后、忘却红尘俗事,绿波亭立。 多情道:谁最堪惜?我不语、目送双飞翼,水天一色。
tàn dān qīng miào   chǔ yún cháng níng cǎi fāng pàn yíng yíng   qīn shǒu zhāi duǒ   qīng guó      
qíng chūn gài   yān mèng   xiāng duī péng shān yǒu yīn qín wèi   sān qiū   chéng qiān chǐ    
yōu qíng xiāo hún wèn fāng xīn   shì    
chéng qīng   zòng fēng xié   jiǎn fāng fēi zhì xiāng yuǎn   yáo wàn yún zhèng   dōng nán fēng jìn jiǔ   xiāo qīng    
rén jiān hèn guāng yīn zhì cóng hòu wàng què hóng chén shì tíng   绿        
duō qíng dào   shuí zuì kān   sòng shuāng fēi shuǐ   tiān