刘丑厮诗

宋代 苏轼
刘生望都民,病羸寄空窑。 有子曰丑厮,十二行操瓢。 墦间得馀粒,雪中拾堕樵。 饥饱共生死,水火同焚漂。 病翁恃一褐,度此积雪宵。 哀哉二暴客,掣去如饥鸮。 翁既死于寒,客亦易此龆。 崎岖走亭长,不惮雪径遥。 我仇祝与苑,物色同遮邀。 行路为出涕,二客竟就枭。 譊譊诉我庭,慷慨惊吾僚。 曰此可名寄,追配郴之荛。 恨我非柳子,击节为尔谣。 官赐二万钱,无家可归娇。 为媾他日妇,婉然初垂髫。 洗沐作小史,裹头束其腰。 笔砚耕学苑,戈矛战天骄。 壮大随所好,忠孝福可徼。 相国有折胁,封侯或吹箫。 人事岂易料,勿轻此僬侥。
liú shēng wàng mín   bìng léi kōng yáo  
yǒu yuē chǒu   shí èr xíng cāo piáo  
fán jiān   xuě zhōng shí duò qiáo  
bǎo gòng shēng   shuǐ huǒ tóng fén piāo  
bìng wēng shì   xuě xiāo  
āi zāi èr bào   chè xiāo  
wēng hán   tiáo  
zǒu tíng zhǎng   dàn xuě jìng yáo  
chóu zhù yuàn   tóng zhē yāo  
xíng wèi chū   èr jìng jiù xiāo  
náo náo tíng   kāng kǎi jīng liáo  
yuē míng   zhuī pèi chēn zhī ráo  
hèn fēi liǔ zi   jié wéi ěr yáo  
guān èr wàn qián   jiā guī jiāo  
wèi gòu   wǎn rán chū chuí tiáo  
zuò xiǎo shǐ   guǒ tóu shù yāo  
yàn gēng xué yuàn   máo zhàn tiān jiāo  
zhuàng suí suǒ hǎo   zhōng xiào jiǎo  
xiàng guó yǒu shé xié   fēng hóu huò chuī xiāo  
rén shì liào   qīng jiāo yáo