六丑·似东风老大

宋代 彭元逊
似东风老大,那复有、当时风气。有情不收,江山身是寄。浩荡何世。但忆临官道,暂来不住,便出门千里。痴心指望回风坠。扇底相逢,钗头微缀。他家万条千缕,解遮亭障驿,不隔江水。瓜洲曾舣,等行人岁岁。日下长秋,城乌夜起。帐庐好在春睡。共飞归湖上,草青无地。愔愔雨、春心如腻。欲待化、丰乐楼前,青门都废。何人念、流落无几。点点抟作,雪绵松润,为君裛泪。
shì dōng fēng lǎo   yǒu dāng shí fēng yǒu qíng shōu   jiāng shān shēn shì hào dàng shì dàn lín guān dào   zàn lái zhù   biàn 便 chū mén qiān chī xīn zhǐ wàng huí fēng zhuì shàn xiāng féng   chāi tóu wēi zhuì jiā wàn tiáo qiān   jiě zhē tíng zhàng 驿   jiāng shuǐ guā zhōu céng   děng xíng rén suì suì xià cháng qiū   chéng zhàng hǎo zài chūn shuì gòng fēi guī shàng   cǎo qīng yīn yīn chūn xīn dài huà fēng lóu qián   qīng mén dōu fèi rén niàn liú luò diǎn diǎn tuán zuò   xuě mián sōng rùn   wèi jūn lèi