六丑 蔷薇谢后作

清代 张惠言
便风风雨雨,看眼底、韶光都歇。道春竟归,春来多少恨,无限凝积。 长记寻春早,一校红粉,压心头千迭。东君不管春狼籍。 落尽桃腮,雕残杏缬,回头已无踪迹。只新丛细药,还剩芳泽。 花工抛掷、为群芳暗泣。试问春何在,难重忆,东风也解珍惜。 向苍苔扶起,几番欹侧。低回久、更休相忆。便留得、一朵矫红独自,奈他深碧。 飘零处、芳意难灭。有暗香、绕过春前去,梅花识得。
biàn 便 fēng fēng   kàn yǎn sháo guāng dōu xiē dào chūn jìng guī chūn lái   duō shǎo hèn xiàn   níng      
zhǎng xún chūn zǎo   xiào hóng fěn   xīn tóu qiān dié dōng jūn guǎn chūn láng    
luò jǐn táo sāi   diāo cán xìng xié   huí tóu zōng zhǐ xīn cóng yào hái   shèng fāng    
huā gōng pāo zhì wèi qún fāng àn shì wèn chūn zài nán zhòng   dōng fēng   jiě zhēn      
xiàng cāng tái   fān huí jiǔ gēng xiū xiāng biàn liú 便 duǒ jiǎo hóng nài shēn            
piāo líng chù fāng nán miè yǒu àn xiāng rào guò chūn qián méi huā shí   de