六丑 芙蓉谢后作

清代 郑文焯
又年芳催老,悄立遍阑干危碧。怨花后期,无言花暗泣,黦地谁惜? 更洒黄昏雨,水环风佩,数断红消息。罗裳自染秋江色。 穗帐才遮,珠茵旋积。盈盈,怎堪搴摘?只轻朱薄粉,愁上簪帻。 西园霜夕,照清池宴席。步绮淩波地,成往迹。尊前换尽吟客。 纵仙城梦见,玉颜非昔。钗钿坠似曾相识。终不向一镜东风媚晚,鬓边狼藉。 飘零恨独在江国。怕旧题锦段重重泪,无人赠得。
yòu nián fāng cuī lǎo   qiāo biàn lán gān wēi yuàn huā hòu   yán huā àn yuè   shuí    
gèng huáng hūn   shuǐ huán fēng pèi   shù duàn hóng xiāo xi luó cháng rǎn qiū jiāng    
suì zhàng cái zhē   zhū yīn xuán yíng yíng zěn   kān qiān zhāi zhǐ   qīng zhū báo fěn chóu   shàng zān    
西 yuán shuāng   zhào qīng chí yàn líng chéng   wǎng zūn qián huàn jǐn yín      
zòng xiān chéng mèng jiàn   yán fēi chāi diàn zhuì céng xiāng shí zhōng xiàng jìng dōng fēng mèi wǎn bìn biān   láng      
piāo líng hèn zài jiāng guó jiù jǐn duàn chóng chóng lèi   rén zèng