六丑

宋代 杨泽民
叹浓欢易散,便忍把、恩情抛掷。恁时寸心,惟思生翅翼。 别后踪迹。不定如萍泛,暂抛江沔,又留连京国。芳容料见尤光泽。 共赏青楼,同游绮陌。皆曾痛怜深惜。纵鳞鸿托意,云水犹隔。 兰房深寂。映轻红淡碧。翠竹名花底、同燕息。杯盘屡肯留客。 见真诚厚爱,意深情极。乌纱剪为新冠帻。谁知道、荏苒尘埃带抹,任他倾侧。 朝云信、且候潮汐。但寸心、未改伊人在,应须近得。
tàn nóng huān sàn   biàn 便 rěn ēn qíng pāo zhì nèn shí cùn xīn wéi   shēng chì      
bié hòu zōng dìng píng fàn zàn   pāo jiāng miǎn yòu   liú lián jīng guó fāng róng liào jiàn yóu guāng      
gòng shǎng qīng lóu   tóng yóu jiē céng tòng lián shēn zòng lín hóng tuō 鸿 yún shuǐ   yóu      
lán fáng shēn yìng qīng hóng dàn cuì zhú míng huā tóng yàn bēi pán kěn liú          
jiàn zhēn chéng hòu ài   shēn qíng shā jiǎn wèi xīn guān shéi zhī dào rěn rǎn chén āi dài rèn qīng          
zhāo yún xìn qiě hòu cháo dàn cùn xīn wèi gǎi rén zài yìng jìn