留别子与

明代 李攀龙
从君几醉燕京酒,旧游花月回白首。相看零落眼中人,二子河梁重携手。 忆昨青山坐西署,于今此事成不朽。交态萧条尔自谙,浮名惨淡吾何有。 争道贤豪拥上林,华阳台馆尽黄金。长卿词赋徒壁立,曼倩佯狂合陆沉。 平生得意向知己,常将颜色当同心。北望诸陵一拊髀,悲风千里来寒阴。 春草如云覆四野,我行逶迟五其马。十载为郎愿已违,出门况复悠悠者。 汉臣犹未老冯唐,每饭岂忘钜鹿下。岁晚江湖梦独遥,秋深鸿雁书堪把。
cóng jūn zuì yān jīng jiǔ   jiù yóu huā yuè huí bái shǒu xiāng kàn líng luò yǎn zhōng rén   èr zi liáng zhòng xié shǒu
zuó qīng shān zuò 西 shǔ   jīn shì chéng xiǔ jiāo tài xiāo tiáo ěr ān   míng cǎn dàn yǒu
zhēng dào xián háo yōng shàng lín   huá yáng tái guǎn jǐn huáng jīn zhǎng qīng   màn qiàn yáng kuáng chén
píng shēng de xiàng zhī   cháng jiāng yán dāng tóng xīn běi wàng zhū líng   bēi fēng qiān lái hán yīn
chūn cǎo yún   xíng wēi chí shí zài wèi láng yuàn wéi   chū mén kuàng yōu yōu zhě
hàn chén yóu wèi lǎo féng táng   měi fàn wàng 鹿 xià suì wǎn jiāng mèng yáo   qiū shēn hóng 鸿 yàn shū kān