留别诸子还山 其二

清代 成鹫
七斤破衲五条衣,结束閒身上翠微。满地风尘成老丑,一天雨雪独来归。 江山未辨谁宾主,今昨何曾有是非。从此孤僧似孤鹤,出门长与白云飞。
jīn tiáo   jié shù xián shēn shàng cuì wēi mǎn fēng chén chéng lǎo chǒu   tiān xuě lái guī    
jiāng shān wèi biàn shuí bīn zhǔ   jīn zuó zēng yǒu shì fēi cóng sēng shì chū   mén cháng bái yún fēi