留别田昼

宋代 贺铸
君家陋巷一尺泥,吾车有轮马有蹄。 犯寒踏雨重相过,明日扁舟吾遂西。 回首邯郸迹如扫,离索十年成潦倒。 兔葵燕麦春日妍,蝉腹龟肠气方饱。 云逵窅窅谢攀跻,长铗与人还故栖。 异时结驷来南驮,耕者老夫锄者妻。
jūn jiā lòu xiàng chǐ   chē yǒu lún yǒu
fàn hán zhòng xiāng guò   míng piān zhōu suì 西
huí shǒu hán dān sǎo   suǒ shí nián cheng liáo dǎo
kuí yān mài chūn yán   chán guī cháng fāng bǎo
yún kuí yǎo yǎo xiè pān   cháng jiá rén hái
shí jié lái nán tuó   gēng zhě lǎo chú zhě