留别舍弟

唐代 王建
孤贱相长育,未曾为远游。谁不重欢爱,晨昏阙珍羞。 出门念衣单,草木当穷秋。非疾有忧叹,实为人子尤。 世情本难合,对面隔山丘。况复干戈地,懦夫何所投。 与尔俱长成,尚为沟壑忧。岂非轻岁月,少小不勤修。 从今解思量,勉力谋善猷。但得成尔身,衣食宁我求。 固合受此训,堕慢为身羞。岁暮当归来,慎莫怀远游。
jiàn xiāng cháng   wèi céng wèi yuǎn yóu shuí zhòng huān ài   chén hūn quē zhēn xiū
chū mén niàn dān   cǎo dāng qióng qiū fēi yǒu yōu tàn   shí wéi rén zi yóu
shì qíng běn nán   duì miàn shān qiū kuàng gān   nuò suǒ tóu
ěr zhǎng chéng   shàng wèi gōu yōu fēi qīng suì yuè   shào xiǎo qín xiū
cóng jīn jiě liáng   miǎn móu shàn yóu dàn chéng ěr shēn   shí níng qiú
shòu xùn   duò màn wéi shēn xiū suì dāng guī lái   shèn huái 怀 yuǎn yóu