留别洛京亲友

唐代 韦应物
握手出都门,驾言适京师。岂不怀旧庐,惆怅与子辞。 丽日坐高阁,清觞宴华池。昨游倏已过,后遇良未知。 念结路方永,岁阴野无晖。单车我当前,暮雪子独归。 临流一相望,零泪忽沾衣。
shǒu chū dōu mén   jià yán shì jīng shī huái 怀 jiù   chóu chàng zi
zuò gāo   qīng shāng yàn huá chí zuó yóu shū guò   hòu liáng wèi zhī
niàn jié fāng yǒng   suì yīn huī dān chē dāng qián   xuě guī
lín liú xiāng wàng   líng lèi zhān