留别句中正学士

宋代 田锡
玉人欲归留不住,南山出云作朝雨。 雨中却柅使车轮,主人重得延嘉宾。 嘉宾有诗留别我,句句高奇字字新。 新若新花凝宿露,高似秋天晓星布。 奇於云起成峰峦,鲛人沾珠盈玉盘。 浪大月照如金线,金线交加珠可贵。 玦离环合间珠圆,风生玉步声珊珊。 珍奇若此为重赐,斋沐焚香然后看。 三复吟看既忘倦,命笔和来才思缓。 桃李难酬琼玖珍,野老美芹聊贽献。 与君俱是锦江人,今幸星轺来过陈。 乡情交分忍轻别,少留可待早秋辰。 秋光月华伴行色,步步随君归紫宸。
rén guī liú zhù   nán shān chū yún zuò zhāo  
zhōng què shǐ 使 chē lún   zhǔ rén zhòng yán jiā bīn  
jiā bīn yǒu shī liú bié   gāo xīn  
xīn ruò xīn huā níng 宿   gāo shì qiū tiān xiǎo xīng  
yún chéng fēng luán   jiāo rén zhān zhū yíng pán  
làng yuè zhào jīn xiàn 线   jīn xiàn 线 jiāo jiā zhū guì  
jué huán jiān zhū yuán   fēng shēng shēng shān shān  
zhēn ruò wéi zhòng   zhāi fén xiāng rán hòu kàn  
sān yín kàn wàng juàn   mìng lái cái huǎn  
táo nán chóu qióng jiǔ zhēn   lǎo měi qín liáo zhì xiàn  
jūn shì jǐn jiāng rén   jīn xìng xīng yáo lái guò chén  
xiāng qíng jiāo fēn rěn qīng bié   shǎo liú dài zǎo qiū chén  
qiū guāng yuè huá bàn xíng   suí jūn guī chén